Lại cuối tuần, 5/9/09

Dạo này hơi xì trét. Công việc dồn ứ, ngoài tầm kiểm soát; tuy cũng không nằm trong trách nhiệm của mình nhưng cứ lo và bực bội. Theo lời khuyên của nhiều người, làm trong trách nhiệm, sếp ko giao việc thì sếp chịu trách nhiệm chứ không phải mình. Có điều, vẫn không thể thấy thoải mái cho được....

Công việc đã vậy, tâm trạng lại lâu lâu khìn khìn... Có lẽ do công việc không làm cho ta cảm giác tự tin; nên trước bạn bè, cũng có đôi lúc tự cảm thấy thua sút và yếm thế. Vớ vẩn thật. May mắn là đã có thể nói ra, được lắng nghe, và đã được giải toả rùi. Cám ơn. Mình là mình, mỗi người có ưu nhược điểm khác nhau, và bạn bè hơn nhau cũng là do người ta hoặc giỏi hơn hoặc may mắn hơn. Tự học, nâng cao kiến thức, làm những điều mình thích, gặp gỡ bạn bè... cũng là cách để ta có thể có được niềm vui.

À, dạo này vẫn lười biếng, cứ để chị Bầu nấu cơm sáng và cơm chiều, chẳng phụ được bao nhiêu. Chị bầu iu dấu, mai mốt chị bầu sinh rùi e sẽ bù đắp lại cho nhe.

À, tuần trước, giỗ cậu, mình được phân công làm một bếp chính. Nấu món chay, cả năm trời nhà mình chẳng có bao giờ ăn đồ chay, có biết chế biến món nào đâu. May mà lên mạng, lượm được cái công thức nấu lẩu nấm chay. Lần đầu tiên nấu thử lẩu nấm, không tệ lắm nên cũng được khen (không biết mọi người khen thiệt hem, nhưng được chị bầu khen là yên tâm rùi khakha). Học thêm được 1 kỹ thuật chế biến nấm đông cô tươi và biết thêm 2 món mới: gỏi bắp chuối và chả giò bắp... 

Tối 1/9, nghe ca nhạc ở chùa VN... "mất mẹ rồi, đời bỗng hết ngây thơ"... Các bài hát cũng khá hay. À, có Quế Trân nữa, đẹp dịu dàng và hát hay quá.

Lễ 2/9, ở nhà, nấu nướng, ba kiu làm mấy món để cúng ông bà, sẵn thực tập luôn chả giò bắp mặn, khá vừa vặn nên hết trơn. Ghi nhận trong ngày là món sữa bắp. Hơi bị ngon. Tình cờ "lụm được bí kiếp" trên mạng. Làm nhanh, không phức tạp như bánh flan nhưng vẫn đảm bảo ngon. Nấu xong, đem thành quả lên cho cả nhà uống thử. "Cái này mà ai uống rồi cũng phải thêm thêm ly nữa :D"- Mẹ nói, và đúng y boong thiệt :D. Một bình sữa thế mà hết vèo... mình uống một xíu, vì nếm đã đời rùi khakha. Niềm vui đơn giản chỉ có thế!

Đã chính thức có lịch go live của dự án. Thôi thì thời thế thế thời thời phải thế.

À, mấy bữa nay xài thử opera browser. Công nhận nhanh thiệt là nhanh. Cám ơn IE và firefox khùng khùng, tự dưng quảng cáo nhảy lên liên tục, làm mình có cơ hội để biết tới Opera. Câu "tái ông mất ngựa" lại đúng thêm lần nữa :D

 CN đi Bình Dương, haizzz... Đi xe máy, chắc mệt nhưng chắc chắn là vui và ý nghĩa... Chắc mỗi tháng mình sẽ đi một lần. 

Mấy bữa nay cứ tưởng là tuần sau được gặp bé cưng... Nhưng Hôm nay chị Bầu đi khám, và bác sĩ nói là yên tâm chờ đến ngày sinh... Mừng quá... Nôn nao gặp bé cưng, nhưng đợi được đến đúng ngày vậy là càng tốt cho con. Cả nhà mừng lắm đó nha cưng ơi.  Bé cưng ơi, cả nhà đang mong được gặp con lắm đó! Con sẽ khoẻ mạnh, xinh đẹp, và đáng yêu như mẹ con nhá! Mừng quá cưng ơi!

"Mất cả đời ta đi tìm hạnh phúc
Chỉ để hiểu rằng đó là những điều giản dị quanh ta
..."- Vân Lam's blog.

Chủ nhật mưa!

Chủ nhật mưa.

Sáng tính đi Hội sách, thế mà cũng không đi được, dù đã mong đến ngày chủ nhật biết mấy... Biết sao được, nhiều khi không phải muốn làm gì thì làm, lúc nào trong cuộc sống cũng có những cái nhưng...

Nếu sống trong cuộc đời, tất cả những việc mình làm chỉ vì những gì gọi là nghĩa vụ và trách nhiệm, thì có lẽ ta sẽ sống rất mệt mỏi. Hình như đối với gia đình, chẳng bao giờ mình có cảm giác phải có trách nhiệm, nghĩa vụ gì. Vì những gì làm cho gia đình, mình coi đó là những điều tự nhiên, tất yếu... Nhưng chẳng phải đôi khi cũng nên nghĩ cho bản thân mình?!?

Trời mưa. Mưa dễ làm người ta buồn vơ vẩn và nhớ vẩn vơ...

Tình cờ đi lạc vào một cái blog khiến tim mình giật thót! Lâu rồi mới có một cảm giác thót tim như thế... Điên thật! Tại sao lại thế? Tưởng mày ngủ yên rồi chứ? Tưởng mày đã biết như thế nào là tốt nhất rồi mà!

Cái gì của Caesar là của Caesar. Còn ko phải thì có cố gắng mấy cũng vậy thôi.

Ở đời muôn sự tuỳ duyên...

Let it be!


Ngủ ngon và đừng suy nghĩ gì nữa nhé!

 

The classic

Yesterday, when slowly surfing the Internet, I found out a link posted The classic. I couldnt stand not watching it again. The feeling stayed still like the first time, 4 or 5 years ago.

Before watching The classic for the first time, I had read a very impressive introduction about it in Tuoitre newspaper but had no chance to watch. Then P.'s first love gave it to her and she lent me. My sister and I watched The classic late on a Saturday night. Then, the next morning I just wanted to rent some more interesting films like that. In fact, the story is not special but the film is so interesting, from soundtrack  to scenes to actings to the plot. It is both funny and sad, and the ending is awesome.

Five years later, I watched again and still moved to tears in the last scene... What a special film!

"When the sun shines on the sea, I think of you. When the dim moonlight is on the spring, I think of you."

" Look outside the window. If the branches swing gently in the wind. Then the one you love is loving you, too.

Open your ears. If you hear your heartbeat. Then the one you love is loving you, too.

Close your eyes. If there's a smile on your lips, then the one you love is loving you, too..."

I should save the link so that next 5 years I will watch it again and see how I feel about this film :)



 

 

Ba miền du ký... 2009 (Phần 2)

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:Wingdings; panose-1:5 0 0 0 0 0 0 0 0 0; mso-font-charset:2; mso-generic-font-family:auto; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:0 268435456 0 0 -2147483648 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0pt; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0pt; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:612.0pt 792.0pt; margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt; mso-header-margin:36.0pt; mso-footer-margin:36.0pt; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Đợt 2- CN Hà Nội (từ ngày 1/7-5/7): ấn tượng về chuyến đi: bực mình, khói bụi, mắc mỏ và... toàn cảm giác tiêu cực thế này?!?

Chiều thứ 7 từ Vĩnh Long về nhà trong một buổi chiều mưa mưa…

Sáng Chủ nhật dẫn cả nhà đi ăn hủ tiếu mỳ, mua 2 tờ vé số (Bữa đó đang vui, và thấy bà bán vé số tội tội, mua 1 tờ. Sau 1 ông già đến bán, mua thêm 1 tờ nữa. Vậy mà nửa tháng sau, hôm tập huấn ở HO, dò trên mạng thấy được trúng 50k lận hihi…). 10g30 trưa, lại dẫn 2 nhóc Hạnh - Vũ đi ăn hủ tiếu mỳ tiếp, tụi nó đưa thiệp cưới. 2 đứa mới giận nhau nên mặt chằm vằm… 2 đứa tụi bay nhá, chưa cưới mà giận hoài. Hư quá. Tối đi ăn cơm chay, ăn kem và chạy một vòng PMH. 

Tối thứ 2 chở Thanh đi một vòng thành phố, cũng tới gần 10g mới về tới nhà. Tất tả dọn dẹp và chuẩn bị đồ để lên đường, may là đã chuẩn bị đồ trước rồi; vậy  mà cũng gần 1g mới  xong (vẫn quên khăn tắm và khăn mặt…Thiệt là hư quá đi). Sáng hôm sau 7g là bay rùi… Ngủ được vài tiếng L.

Thì cũng tới HN và tập huấn xong:

 - Về quân số nhóm: cả lần này và lần đi Đà Nẵng, chỉ có 3 người (1 thiếu gia, 1 chân dài và...1 chân ngắn) :D. Tuy nhiên, do Thiếu gia khi ra HN nhiệm vụ chính là gặp người iu, nên để cho chân dài và chân ngắn bơ vơ tự bơi huhu...

- Về lớp học: phòng học cũng không lớn lắm, ở mức tương đối. Học viên lười học, đã nhắc nhở và nhấn những điểm cần chú ý rồi nhưng vẫn lập lại những lỗi y chang như giảng viên đã nói, trong lớp chẳng thấy ai nổi bật cả, vì đều đều như nhau.

- Về nơi ăn chốn ở: Phòng học chỉ cách phòng nghỉ có 1 tầng lầu, nên tha hồ ngủ nướng.

- Về các vấn đề khác: luôn luôn "cảnh giác" với các bác HN, vì thấy các bác nói nhiều và lý sự quá. Và có vẻ chua nữa, đặc biệt, con trai Bắc nói nhiều phải biết, nghe vài lần thì còn cười cười được chứ nghe hoài thì... đuối.

- Về món ăn: vừa dở vừa mắc, vừa nhiều bột ngọt, vị thì lạt lẽo, chẳng chấm được món nào. À, có... chả cá Lã Vọng... ăn xong tính tiền sẽ... Lã mồ hôi. Đặc biệt, các quán ăn ở HN, cung cách phục vụ rất là… í ẹ. Hôm bữa, một anh ở Hải Phòng cự nự một cô phục vụ, em này đã sai mà còn ngang như cua...

- Về đi chơi đây đó: cũng được đi vòng vòng đây đó. Cái được ở HN là nhiều hồ trong thành phố và nhiều cây xanh hơn Sì Gòn. Nhưng trước giờ, cứ tưởng HN lãng mạn như trong thơ và các bài hát, nhưng đến khi thực địa thì thấy cũng khói bụi và ô nhiễm quá trời luôn. À, còn những danh lam thắng cảnh ở HN cũng chỉ có tiếng thôi, chứ thật chất thì chẳng có gì (như đền Ngọc Sơn và cầu Thê Húc).

Nói túm lại, ấn tượng về HN: đường phố vừa dơ, vừa ô nhiễm, khói bụi, thức ăn dở và mắc... Túm lại, cuộc sống ở HN có vẻ khó khăn hơn ở Sì Gòn.

Điểm lại 1 tuần ở HN có những điều đáng nhớ như sau:

@ Ấn tượng của ngày đầu tiên :

10g đến Nội bài, rồi 3 chị e tự bắt taxi đến PGD (CN HN làm ăn kỳ cục, HO ra mà không người đưa đón!). Đường đi cũng không xa lắm (khoảng 25km) nhưng tới Cầu Giấy là cả bọn gật gà gật gù. Nghỉ ngơi xíu cũng gần 1 giờ mới bắt đầu đi ăn trưa. Ăn được nửa bụng, gọi thêm cơm thì chủ quán bảo hết cơm!!! Như lần đầu tiên hẹn với bạn í, thế là được 2 chị e “tư vấn, chỉ giáo” về cách ăn mặc, nói chuyện… (nhờ vậy mà đi chơi về, Như phán một câu “trên cả tuyệt vời” J).

Chiều, 2 chị e đi siêu thị ở gần đó mua đồ ăn (nghe XV nói ở đó hông có gì ăn hết, thế là mình cất công “na” sữa, mỳ gói, xúc xích từ Sì gòn ra HN… Thiệt tình L).

Đi siêu thị xong cũng gần 7g, trời mưa ầm ầm, đường ngập. CH tắm rửa xong rùi đi chơi với bạn, mình thì đâu có bạn ở ngoài này để đi chơi. Thế là, đi dạo một vòng trên đường Cầu Giấy. Lần đầu tiên một mình đi dạo, ở một nơi hoàn toàn xa lạ, vậy mà không cảm thấy cô đơn hay buồn. Vì tốn hết gần cả trăm nghìn để gọi điện thoại rùi J. Đúng là mua sim khuyến mãi là… thượng sách hihi.

Mắc cười nhất là lúc kiếm đồ ăn để ăn tối. Đi dạo một hồi cũng thấy có vài hàng quán trên lề đường. Mình thấy 3 hàng gà liền kề nhau, người ta vào ăn cũng đông. Một nhóc khoảng lớp 7 hỏi mình “Chị ăn gì” “Bán gì vậy?” “Cháo, miến, cơm gà” “Bao nhiêu một tô?” “15 nghìn” “Vậy lấy một tô cháo gà.” (Cẩn thận thấy ớn, chẳng qua là nghe nhiều người khuyến cáo rùi, dân Nam mà ra Bắc thì phải hỏi giá trước, không thì… chặt chém làm mấy khúc thì ráng mà chịu). Chừng 7 phút sau, em bưng cho mình một tô cháo… trắng. Mình trợn tròn mắt “Ủa, cháo gà mà?” “Dạ” “Vậy chứ gà đâu?” “Ở dưới tô đó chị!”. Ui trời ơi, quê quá là quê. Giống nhà quê thấy ớn (cái gì cũng nghi nghi ngờ ngờ J). Chắc thằng nhóc nghĩ bụng, gì mà chanh chua thấy ớn (mình còn thấy vậy L).

Ăn no bụng, dạo thêm một vòng nữa rùi về xem phim, đi ngủ. Kết thúc ngày đầu tiên ở thủ đô.

@ Các ngày tiếp theo: sáng gặm bánh mỳ xúc xích, uống sữa, đi dạy, nghỉ trưa, đi dạy, đi ăn.

Ngày thứ 2: đi ăn phở cuốn, nem rán,… nhưng sao mà không hảo lắm (hình như mình chẳng thích mấy món dầu mỡ cho lắm. chỉ chấm một món nước sấu (giờ phát hiện nước sấu cũng thơm và ngon như nước mơ. Kết nhất món nước này, phải nghiên cứu cách ngâm mới được :D.)

Ngày thứ 3: đi ăn lẩu cá 3 miền, chỉ có 2 chị em đi ăn mà kiu một cái lẩu thiệt to 160k (vì ở đó không bán lẩu nhỏ), ăn ngắc ngư. Ăn phủ phê xong rùi nhắn tin cám ơn Như đã tài trợ cho 2 chị em một bữa no nê. Đi dạo một vòng Hà Nội, bụi bặm, về phải tắm lại nếu không muốn cả người đóng một lớp bụi.

Ngày thứ 4, 5: đi ăn ké và đi zòng zòng chơi.

Riêng ngày thứ 4, Hình như thời tiết, khí hậu và quang cảnh ở HN dễ làm người ta chạnh lòng và buồn vu vơ. Buổi chiều, phụ train xong, cảm thấy hơi mệt nên mình về phòng trước. Một mình trong phòng, tự dưng thấy tủi tủi (lẽo đẽo đi theo cH hoài, nhớ cơm nhà, nhớ không khí ăn cơm của nhà mình, nhớ bún mắm, nhớ bún bò, nhớ tùm lum…)  rùi nằm lăn ra khóc ngon lành… Lâu lâu nhảm với chính mình ghê luôn. Rồi mới thấy, bạn bè thật quan trọng, những lúc như thế này, may mà có bé P, HA để nói chuyện và chia sẻ.

Ngày thứ 6: đi ăn Chả Cá Lã Vọng, dạo một vòng Hồ Hoàn Kiếm. Riêng Chả cá Lã Vọng, mình dành riêng một entry để viết :D.

Ngày cuối cùng: đi công viên Thủ Lệ, đi thăm Văn Miếu Quốc Tử giám, đền Ngọc Sơn, cầu Thê Húc, lăng Bác (đứng ở ngoài mà ngó, vì thứ 2 không mở cửa).

Những ngày ở Hà Nội cũng trôi qua nhanh, vì dạy cả ngày, tối đi ăn, đi chơi và lên mạng. Cũng đã biết Thủ đô là gì. Xa Sài Gòn và ở  Hà Nội 1 tuần rồi, mình mới thấy Sài Gòn đáng yêu quá chừng. Dù Sài Gòn xô bồ ồn ào náo nhiệt, đường Sài Gòn có đầy lô cốt, cuộc sống Sài Gòn có bon chen, thì mình vẫn yêu Sài gòn lắm lắm. Vì sao nhỉ, thầy TQ đã đưa cho mình một câu trả lời hết sức đơn giản: “Bởi vì ở SG có những người con yêu thương và yêu thương con!”. Đơn giản thế thôi :D.

Còn ai với ai....

Most of Credit members have gone away...

"Còn ai với ai...

Còn ta với IT..."

I miss the time when we, our group, esp. 3 person spent time together in VL, HN and DN... We had a chance to understand more about each others during the trip... But, as a saying "ngày vui chẳng tày gang", sis H came back to her branch, bro. Nhu went to volunteer in KG and M backed to her department...

Anyway, it is the truth that everyone has to accept, although they like it or not...

Go-live soon please, Project!

Uhm... try try try!!!

"Đoạn trường ai có qua "cò" mới hay..."

Drunk...

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0pt; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0pt; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:595.45pt 841.7pt; margin:72.0pt 72.0pt 72.0pt 72.0pt; mso-header-margin:36.0pt; mso-footer-margin:36.0pt; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

 

Yesterday Credit group celebrated a party to say goodbye to Như, a nice colleague. Everyone drank, and I did, too. (People prefer asking others to drink; but rarely have I drunk when someone invites me, but yesterday was a party before his taking a new task in Kien Giang, and I have something inside my mind recently). I want to know how a drunk feels.

Uhm, sometimes we can do something different from some restraints, as long as we know what our constraint is. Because I don’t understand myself recently.

Yesterday I drunk up 2 bottles of Henekien (The first time I let myself be able to drink as much as I could). Sitting at the table, I was still able to talk and eat food as normal; however, I was nearly drifting off for a while. Then I go to “the elevator” to wash my face. Taking a step out of the chair, I felt much lighter than ever before. At the moment, I was scared of not going on a straight line. It must be the way a drunk feels.

We stayed there for a while then went back to home. I was still consicious but rather sleepy and missed something. Maybe when u are drunk, what u really want is to talk to someone. Uhm… I have understood H.

Came home, took a bath with hot water, went up to mezzanine, texted some messages to the group memebers and had a sleep. However, a message “Good night” from Nhóc  makes me awake. Rather surprised. “Just drunk some beer. Have known how a drunk feels…” “If CN were drunk, u wouldnt know there was a coming message and replied. U arent  drunk yet hihi…”. Uhm, maybe he was right. If I had been drunk, I might havent missed or remembered anything. If I had been drunk, I must have slept well, but I was tired and couldn’t sleep.

However, that is enough to know how a drunk feels.

(Mom and dad didn’t shout at me but I know they don’t like it. Neither do I)

Dại khờ

Dạo này tự dưng trong đầu lúc nào cũng có vài câu thơ của Xuân Diệu, và cứ quanh quẩn hoài một bài Dại khờ... Thôi thì post lên blog đọc vậy... Hic, giờ 360 giải tán rùi... chẳng biết di cư về đâu nữa... :(

DẠI KHỜ

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.

Xuân Diệu
- Gửi hương cho gió 1945-
 
 

Ba miền du ký... 2009 (Phần 1)

Thế là dự án cũng đã đến giai đoạn "chiến đấu". Nghĩa là, những chiến sĩ ở hậu phương sẽ dàn quân đánh trận. Trì hoãn mấy thì cũng phải đến ngày đối mặt với thực tế đó thôi. Nhóm tín dụng cũng phải đến giai đoạn xuất quân... (dù chưa được "trang bị" đầy đủ "vũ khí"), nhưng lệnh trên áp xuống... thì đành làm chốt thí vậy...

Nhưng xem ra cũng không đến nỗi thê thảm như đã tưởng tượng...

Đợt 1- CN Vĩnh Long (từ ngày 22/6-27/6): ấn tượng về chuyến đi: gần gũi, thoáng mát, và sảng khoái!

 - Về quân số nhóm: đây là kỳ đi tỉnh duy nhất có đầy đủ thành viên trong nhóm. Do đó, khá là vui; vì 3 cô gái toàn bắt nạt 2 anh trai trong nhóm hehe... Hình như dạo này, đúng là mình quen mặt rùi nên tỉnh queo trong việc "nâng lên cao thiệt cao để... lấy đà đạp xuống" :)

- Về lớp học: lớp học khá thoải mái, các học viên khá dễ thương, và đưa ra một số vấn đề đáng để suy nghĩ, học viên siêng năng và chịu thực hành, dù cũng có vài người hơi chậm nhưng cũng chịu học và không có "trả treo". Những ngày đầu phụ tá hướng dẫn cũng tàm tạm, đến ngày chính thức lên nói thì hơi run một chút. Lúc đầu, không đứng nổi, phải ngồi nói mà giọng dù có micro nhưng vẫn rất là "run rẩy", tự cảm nhận thấy tim đập thình thịch luôn hihi... Nhưng sau 1 giờ đầu thì giọng nói đỡ hơn, và cũng đỡ run hơn. Ừ, cũng phải quen thui chứ!

- Về nơi ăn chốn ở: Phòng học cách phòng nghỉ một cái sân (vì ở tại nhà nghỉ của NH luôn), nhìn chung là phòng nghỉ khá ổn: rộng rãi, thoáng mát, sạch sẽ; có điều lâu lâu điện nước hơi chập chờn một xíu (2,3 lần đang tắm mà cúp nước hichic, cũng may là đợi trong vòng 4 phút là có lại... nếu lâu hơn thì... nguy nan quá haha).

- Về con người và khí hậu ở miền Tây: đúng là rất thoải mái, thân tình, và dễ gần (giống với cảm nhận lần đầu xuống Cần Thơ công tác cách đây gần 2 năm). Gió lộng, sông nước và con người chất phác hiền hoà. Có ghé thăm nhà má chồng Trân, bác cũng dễ thương và gần gũi như hôm bữa mình và nhóc Ánh xuống thăm.

- Về món ăn: nhìn chung là ăn được, món đặc sản của miền Tây chắc là canh chua quá, vì đi đâu gọi canh chua cũng rất đậm đà. Tuy vị hơi ngọt, nhưng nhìn chung thức ăn miền Tây khá ổn và giá cả cũng phải chăng. Mình thì ghiền nhất là lẩu mắm Cần Thơ, nhưng ở VL thì không có lẩu mắm, nên đành ăn gà, phở, canh chua đỡ. À, nhưng đi miền Tây, sáng nào cũng 1 món là... phở... trong suốt 1 tuần liền... Đuối luôn hehe...

- Về đi chơi đây đó: không được tham quan nơi nào, nhưng vẫn cảm thấy khá thích nơi này.

- Về khoản ăn nhậu:

@ Ngày đầu tiên, cả bọn đi ăn cháo vịt kế bên NH, khá ngon vì... đói quá. Sau khi dứt cháo, miến vịt gà xong, đi bộ vòng vòng và ghé ăn chè: nhãn nhục và sâm bổ lượng. Ngọt như đường, và 2 món giống nhau y chang!!! Cả bọn đều phán "ở VL đường rẻ quá nên... nấu ngọt!".

@ Ngày thứ 2 và thứ 3: buổi trưa CN dẫn đi ăn và buổi tối CN dẫn đi nhậu. Người ta cứ nhậu, mình phá mồi cho khoẻ. Ăn no kềnh bụng. Tối về còn theo a Hùng và a Thắng hái trộm nhãn trong quán. Ui, đúng là đồ trộm, ăn ngon dễ sợ. Có điều bác T nhà mình bẻ chùm nhãn hơi non nên ăn lạt lạt, còn chùm nhãn của bác H thì ngon quá. Tụi lít nhít ăn no rồi về trước, c Hằng ở lại nhậu tiếp đến gần 12g mới zìa. Chịu.

@ Những ngày tiếp theo... tự đi ăn tối nên khá thoải mái: biết được vài điểm ngon, thế là cứ xử tiếp các món khoái khẩu: bò vây lửa hồng, cháo cá, mực nướng. Lần đầu tiên "chân ngắn" nhà ta tự động kiu bia uống, chắc uống được 1.5 chai. Lâu lâu thoải mái tý cũng được, miễn biết điểm dừng. Xong rùi còn dạo chợ đêm. Chợ đêm VL cũng khá đông đúc và nhộn nhịp. Có điều ko mua được gì, vì không có gì là đặc sản cả.

@ Kết thúc chuyến đi: được CN đãi bằng một bữa trưa ăn gà ngất ngây luôn. Ngon, no,... chỉ có thể nói thế.

Thảo nào mà về tới nhà, ai cũng bảo, Mập ra. Chắc vậy, ăn no ngủ kỹ, lấy gì ko mập.

Nhưng đó chỉ là kỳ đầu tiên may mắn. Các kỳ tập huấn tiếp theo, đuối, mệt và bịnh.

À, ở kỳ đầu tiên. Do tập trung vào tập huấn, nên không kịp chụp hình....

Hẹn dịp sau vậy.

Dsc05201

Đây là tấm duy nhất chụp ở VL đợt tập huấn. Sắp được về nhà nên nhìn tươi tắn ớn :D. (Mặc dù đói bụng quá trời!!!)


CHỈ CẦN ĐƯỢC THẤY NGƯỜI CƯỜI VUI

Ui, Những bài thơ của Nguyễn Phong Việt luôn thấy đâu đó có mình.

CHỈ CẦN ĐƯỢC THẤY NGƯỜI CƯỜI VUI

Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười...

Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm
những nỗi buồn (nếu có) đều được điểm tâm bằng môi hôn nồng ấm
mỗi ngày là một giấc mơ...

Chưa một lần chúng ta ngã giá với cuộc đời ngoài kia
yêu thương với những gì mình có được
chỉ ao ước lo toan cho một tình yêu giản dị nhất
được khóc, được cười...cùng nhau!

Nhưng ngoài kia mưa nắng cũng có niềm đau
ngoài kia một chiếc lá rơi cũng đòi quyền ấm cúng
ngoài kia một tiếng thở dài cũng thành sấm chớp vang trong lồng ngực
ngoài kia chỉ toàn là mất mát...
cho những ai muốn sống đến tận cùng...

Người bước qua ngưỡng cửa và nói lời cảm ơn
- Cảm ơn một lần gặp nhau dù không thể bước cạnh nhau mãi mãi
- Cảm ơn một cái nắm tay mà hơi ấm kia sẽ không bao giờ trở lại
- Cảm ơn nụ hôn mà lần duy nhất trong đời được tìm thấy chính mình nơi đấy
- Cảm ơn những giọt nước mắt được khóc vì niềm vui...

Người mang theo hết những hi vọng còn sót lại trong cuộc đời
tiếng Cảm ơn ấy giản đơn mà như từng vết cứa
ta đâu cần Cảm ơn vì tình yêu đó chưa bao giờ là chọn lựa
khi chúng ta sống là để cho nhau...

Có biết bao cuộc đời cần hạnh phúc để thấu hiểu khổ đau
nhưng tại sao người lại sống cho điều ngược lại
tại sao lại bất chấp bản thân mình cho quãng đời còn xa mãi
khi người biết không ai thay thế được chúng ta!

Người buông tay để chấp nhận những xót xa
thử hỏi làm sao thấy cuộc sống còn ý nghĩa
thử hỏi làm sao ta mỉm cười dù ngàn lần muốn thế
cho những lần gặp lại nhau trong đời...

Chỉ cần được thấy người cười vui
là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười...
(ta chỉ biết lừa dối mình bằng suy nghĩ của một người chỉ còn lại đơn côi! )

NGUYỄN PHONG VIỆT